Người đạo thờ vua
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người có đạo đức, trung thành phò tá nhà vua: Cụm từ này dùng để chỉ một bề tôi trung thành, có đạo đức, hết lòng phụng sự và giúp đỡ nhà vua trong việc trị nước. Nó thường được dùng với sắc thái kính trọng, ca ngợi.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Vương Đạo được sử sách ca ngợi là một bậc "người đạo thờ vua" mẫu mực.
- Trong lịch sử, những bậc "người đạo thờ vua" như ông thường được dân chúng kính trọng.
Các cách sử dụng nâng cao
- Cụm từ này chủ yếu được dùng trong văn chương, sử sách hoặc lời nói trang trọng để đánh giá, ca ngợi công lao và đức độ của một vị quan đại thần trung thành.
- Câu chuyện về vị "người đạo thờ vua" ấy đã trở thành bài học cho hậu thế.
Biến thể và từ gần giống
- Trung thần: Bề tôi trung thành.
- Lương đống: Cột trụ tốt, chỉ người tài giỏi, đức độ giúp vua trị nước.
- Phò tá: Giúp đỡ, hỗ trợ (thường đi với "nhà vua" hoặc "minh quân").
Từ đồng nghĩa
- Bề tôi trung thành: Người làm tôi trung thành.
- Đại thần trung nghĩa: Vị quan lớn trung thành và có nghĩa khí.
Lưu ý
- "Người đạo thờ vua" là một cụm từ cố định, mang tính thành ngữ, xuất phát từ điển tích lịch sử cụ thể (gắn với nhân vật Vương Đạo thời Tấn). Do đó, nó thường dùng để chỉ những nhân vật có phẩm chất và vai trò tương tự.
- Cụm từ này nhấn mạnh cả hai yếu tố: "đạo" (đạo đức, phẩm hạnh) và "thờ vua" (lòng trung thành, sự phụng sự).
- Nói việc Vương Đạo giúpvua Tấn
- Thông Chí: Vương Đạo, tự Mậu Hoàng, khi Tấn Nguyên Đế còn làm Lang Nha vương, ông biết thiên hạ đã loạn lạc, mới cùng các bậc hiền tài tuấn kiệt trong nước mưu việc Cần Vương. Nguyên Đế lên ngôi, ông được phong giữ chức Thừa Tướng. Khi Nguyên Đế mất, ông nhận di chiếu phò vua Minh Đế rồi Thành Đế. ông trãi qua 3 đời vua, có công to, làm quan đến chức Thái Phó